 |
Hoa hậu Thu Trang thuở mới đăng quang. (Hình: Xã Luận) |
Ở Việt Nam cũng như các cộng
đồng Việt kiều khắp thế giới, hiện nay, đã có rất nhiều cuộc thi hoa hậu, thậm
chí các người đẹp Việt Nam liên tục đi thi nhan sắc quốc tế, nhưng ai mới thực
sự là hoa hậu đầu tiên của nước Việt Nam?
Năm 1955, dịp lễ kỷ niệm
Hai Bà Trưng, có một cuộc thi người đẹp với danh nghĩa tìm kiếm hoa hậu được
chính quyền Tổng Thống Ngô Đình Diệm tổ chức tại Sài Gòn. Trước đó, ở Việt Nam
chưa có cuộc thi người đẹp nào mang danh hoa hậu, do vậy đây có thể được xem là
cuộc thi hoa hậu đầu tiên ở nước ta.
Hoa hậu không thi… áo tắm
Cuộc thi diễn ra ngày 20
tháng 2, 1955 tại rạp Lido Chợ Lớn, thí sinh đa phần đang sinh sống tại Sài Gòn
và các tỉnh miền Nam. Bây giờ, gần như cuộc thi người đẹp nào cũng có phần thi
áo tắm và người đẹp thì cao chót vót. Nhưng cuộc thi năm 1955 không có thi áo tắm,
có lẽ vì lần đầu tiên Việt Nam thi hoa hậu nên phần khoe “body” của các người đẹp
phải lược bỏ cho hợp với phong tục của người Á Đông, và lúc đó nếu thi áo tắm
chắc cũng không có mấy người dám thi.
Đăng quang hoa hậu cuộc
thi này là cô Công Thị Nghĩa, sinh năm 1932, người miền Bắc cùng gia đình di cư
vào Sài Gòn sinh sống trước 1945. Hao hậu Công Thị Nghĩa chỉ cao 1.61 mét, số
đo ba vòng 86-62-88 và nặng 53 kg. Á hậu 2 là Ngô Yên Thu, sinh viên đại học Cần
Thơ.
Trở thành hoa hậu giờ đây
là mơ ước “ngàn vàng” của nhiều cô gái, vì sau khi trở thành hoa hậu, cuộc đời
nhiều người đẹp hầu hết đều bước sang trang mới, rực rỡ, huy hoàng. Nhưng với hoa
hậu Công Thị Nghĩa, sau này khi nhớ lại giờ phút đăng quang, bà tự đặt câu hỏi
rằng việc mình trở thanh hoa hậu là hạnh phúc hay là họa?
Hoa hậu Việt Minh, hoa hậu nhà báo
Hoa hậu đầu tiên của Việt
Nam, Công Thị Nghĩa, được giới nghiên cứu sử học biết đến nhiều hơn với tên gọi
Thu Trang. Thu Trang là bút danh khi Công Thị Nghĩa làm nhà báo, sáng tác văn
chương và viết sách nghiên cứu về lịch sử.
 |
|
Hoa hậu Thu Trang-Công Thị
Nghĩa. (Hình: Xã Luận)
|
Năm 1950, Thu Trang tham
gia Việt Minh, làm điệp báo tại nội thành Sài Gòn, từng vào chiến khu. Thu
Trang bị Pháp bắt vào khoảng tháng 7 năm 1952, bị giam ở bót Catinat (nay là Sở
Văn Hóa, Thông Tin & Du Lịch TP. HCM) mà bà gọi là “ngục trần gian” với đủ
các loại hình tra tấn, sau đó bị chuyển qua khám Lớn Sài Gòn (nay là Thư Viện Tổng
Hợp TP. HCM). Chính luật sư Nguyễn Hữu Thọ đã tranh cãi và giải thoát cho Thu
Trang, Nguyễn Thị Châu Sa (sau này là phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình), Nguyễn
Duy Liên (từng làm phó chủ tịch UBND TP. HCM) trong phiên toà tháng 6 năm 1953.
Ra khỏi tù, Thu Trang học
nghề báo và làm ký giả tại Sài Gòn. Trong ban tổ chức cuộc thi hoa hậu 1955 có
một vài nhà báo và nhân sĩ. Một lần Thu Trang đến lấy tin, người trong ban tổ
chức quen biết Thu Trang nên “xúi” cô thi hoa hậu, không ngờ cô... đoạt vương
miện. Phần thưởng mà Thu Trang “tự dưng” được nhận sau khi đăng quang, ngoài một
chiếc kiềng vàng, nước hoa và mỹ phẩm của các hãng thời trang danh tiếng, là một
chiếc môtô Lambretta. Thiên hạ thời đó gọi đùa Thu Trang là “hoa hậu Lambretta!”
Thời đó, hoa hậu Thu trang
cũng được “trải thảm đỏ,” mời chào tiệc tùng, gặp gỡ “giao lưu”... rất nhiều.
Và ngành phim ảnh thuở ban đầu do người Việt Nam làm đã không thể thiếu diễn
viên là hoa hậu Thu Trang. Từ đầu năm 1956, hoa hậu Việt Nam đầu tiên buốc vào
điện ảnh với các vai diễn trong phim Chúng Tôi Muốn Sống (đạo diễn Vĩnh Noãn),
vào vai Kiều Nguyệt Nga trong phim Lục Vân Tiên (đạo diễn Tống Ngọc Hạp).
Hoa hậu chưa chồng nhưng có con!
Năm 1957, hoa hậu-diễn
viên Thu Trang và đạo diễn Tống Ngọc Hạp đem Lục Vân Tiên sang Nhật để lồng tiếng,
âm nhạc và tham dự Đại Hội Điện Ảnh Á Châu tại nước này. Chuyến đi chỉ có hai
người, mà sau này Thu Trang viết trong hồi ký là “Năm 1957 một năm vinh quang
và đau đớn.” Một người đàn ông trẻ và một hoa hậu trẻ gần nhau trong một thời
gian dài thì sẽ thế nào?
Hoa hậu Thu Trang viết, “Tới
tuổi 25 tôi mới thành đàn bà trong hoàn cảnh bi thảm. Bị dụ vào những tình huống
mà chỉ tôi cảm nhận là mình đã không thể tránh. Khi người đàn ông đam mê, nên dễ
bị say trong nỗi cuồng điên man dại? Hay chính tôi là một đối tượng có những
nét gì khó gần, quá giữ gìn càng gây kích thích trong sự chiếm đoạt? Phải chinh
phục do tự ái của đàn ông tính, pha lẫn với ít nhiều tưởng tượng là tình yêu? (...)
Ngang trái thay, tôi đã không biết abc gì trên phương diện tình dục. Tôi có
thai ngay trong tháng đầu tại Tokyo (...) Chúng tôi đã sống trong thảm cảnh kế
tiếp khi về tới Sài Gòn cuối năm 1957. Thật là cả một cơn giông bão phũ phàng đổ
ập xuống tôi khi vừa bắt đầu làm mẹ. Xã hội Việt Nam thời đó chưa có chút vị
tha nào cho những sự kiện như vậy.”
 |
|
Bà Thu Trang hiện nay. (Hình:
Xã Luận)
|
Bi kịch ở mối quan hệ này
là đạo diễn Tống Ngọc Hạp đã có vợ. Và dù dư luận lúc ấy nhìn sự việc như một
xì-căng-đan kinh khủng, Thu Trang vẫn quyết định giữ lại giọt máu trong bụng
mình.
Hoa hậu Thu Trang sinh con
là Tống Ngọc Vân Tiên và tiếp tục sống tại Sài Gòn dưới thời đệ nhất cộng hòa.
Luật 10/59 được chế độ đương thời ban ra, những người “kháng chiến cũ” bị truy
bắt, Thu Trang cũng bị bắt giam hai tháng. Vào năm 1956, có “thư rơi” của mấy đồng
đội cũ mật báo khuyên Thu Trang nên đi khỏi Sài Gòn để được an toàn. Năm 1961,
nhận được một lời mời sang Pháp tham gia ngành điện ảnh, hoa hậu Thu Trang đã
tìm cách thoát khỏi Sài Gòn, mà chế độ thời đó cho rằng sự ra đi yên lành của
bà là đã “để mất một Việt cộng.”
Sang Pháp, Thu Trang không
làm điện ảnh mà tiếp tục đi học. Năm 1978 bà trở thành tiến sĩ sử học tại đại học
Paris VII với đề tài “Những hoạt động của Phan Châu Trinh tại Pháp.” Các nghiên
cứu sử học về Phan Châu Trinh, Nguyễn Ái Quốc từ các văn khổ lưu trữ tại Pháp của
thu Trang đã được in thành sách và tái bản tại Việt Nam. Sau này, Thu Trang về
nước nhiều lần giảng dạy ngành du lịch tại nhiều trường đại học. Vì nhiều lý
do, bà ít khi tiết lộ mình là hoa hậu Thu Trang-Công Thị Nghĩa. Đồng nghiệp,
sinh viên phần lớn chỉ biết bà như một vị tiến sĩ ở Pháp.
Hoa hậu trong thơ Bùi Giáng
Lâu nay, giới văn nghệ Sài
Gòn kể với nhau về giai thoại rằng “thi sĩ điên” Bùi Giáng viết câu thơ “Còn
hai con mắt khóc người một con” là viết về hoa hậu Thu Trang. Câu thơ này nằm
trong bài “Mắt buồn” của Bùi Giáng, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn phổ thành ca khúc “Con
mắt còn lại.”
Bùi Giáng say mê Thu Trang
khi hoa hậu đã sinh con trai Tống Ngọc Vân Tiên. “Còn hai con mắt” ở đây là hai
mắt của Bùi Giáng và “khóc người một con ” là khóc hoa hậu Thu Trang có một đứa
con. Nhiều người vẫn hiểu câu thơ này với ý là “còn hai con mắt” nhưng chỉ có một
mắt khóc còn một mắt thì không. Tất nhiên, trong văn chương hiểu như thế cũng
không có gì sai.
Hoa hậu Thu Trang còn là
nàng thơ của Bùi Giáng trong nhiều bài thơ khác in ở tập “Mưa nguồn” xuất bản
khoảng năm 1962. “Không biết trời tròn hay méo/Chỉ hôm nay là nhan sắc hôm
nay/Trời bên kia – nhan sắc ở bên này.” Bùi Giáng còn có bài thơ mang tên Thu
Trang chưa công bố bao giờ, bài này do hoạ sĩ Bửu Ý chép lại cho Thu Trang:
“Trang của tờ giấy cũ/Của vầng tóc ban đầu/Trang của hồi vàng tụ/Về mệt mỏi mai
sau/Anh nhớ em vô cùng/Đất sầu không xiết kể/Anh kêu gọi mông lung/Trang ồ Trang
rất tệ”.
Năm 1961, khi biết Thu
Trang chuẩn bị đi Pháp, Bùi Giáng đến nhà thăm bà trong một ngày mưa. Thu Trang
nhớ lại hành động “kỳ quặc” của ông hôm đó: “Tôi hơi ngạc nhiên để ý anh nhìn
xuống nền nhà đá hoa. Cả hai im lặng, tôi muốn nói một câu gì đó để cho có chuyện.
Chưa kịp thì anh cúi xuống nhặt đôi dép màu xanh lá mạ của tôi đi trong nhà cạnh
đó, anh nhặt lên và lẳng lặng mở tờ báo gói đôi dép. Rồi anh đứng lên: Tôi về!”