 |
|
Nhà hàng An Phương, nơi xảy ra chuyện ăn quịt. (Hình: PLVN)
|
HẬU GIANG, Việt Nam: Đầu năm, một thanh niên hào hoa phong
nhã dõng dạc vào nhà hàng gọi đồ nhậu búa xua, ai ngờ cuối buổi nhậu đại gia
này “hiện hình” gã cô hồn không tiền. Vụ việc hi hữu trở thành vụ án dạng “kẻ cắp
gặp bà già” khi những người trong nhà hàng này cũng tỏ ra “không kém phần dữ dằn”:
Xích thực khách quịt tiền vào nhà như xích chó.
“Đại gia” ăn quịt
Trưa 31 tháng 1, 2012, nhà hàng-khách sạn An Phương ở ấp 5,
thị trấn Nàng Mau, huyện Vị Thuỷ, tỉnh Hậu Giang có hai thực khách đều là thanh
niên bước vào. Người thanh niên trạc tuổi đôi mươi mặc áo thun ngắn tay màu
vàng, quần Jean màu xanh trông khá sáng sủa, lịch sự. Còn người đàn ông đi cùng
có vẻ lớn tuổi hơn, mặc áo sơ mi màu xám, quần tây cũ kỹ và nhàu nát, xun xoe
đi theo người trẻ khiến các nhân viên nghĩ rằng đây là một cặp “ông chủ và người
làm công.”
Sau khi chọn một cái bàn ở phía ngoài cùng, cả hai kêu hai
ly cà phê và gói thuốc con mèo. Khoảng 20 phút sau, người thanh niên trẻ tuổi ngoắc
một cô tiếp viên đến kêu dọn đồ để nhậu. Với vẻ rất sành điệu không cần xem qua
thực đơn, vị khách “ông chủ” kêu liền một cái lẩu cá diêu hồng, đĩa sò huyết
rang muối, dĩa cơm Dương Châu, dĩa cá trê chiên và chai rượu hiệu đắt tiền.
Hai người khách lạ “chén chú chén anh” được khoảng 30 phút
thì người thanh niên trẻ cầm cuốn thực đơn nhìn lướt qua rồi quay sang lịch thiệp
mời cô phục vụ bàn, “Em có ăn gì không, anh mời.” Dù cô tiếp viên nhã nhặn trả
lời, “Cảm ơn, em không ăn,” nhưng vị khách “đại gia” vẫn tỏ vẻ ga lăng, “Làm
cho anh một con gà luộc và một nồi cháo trắng.” Mặc dù khá ngạc nhiên trước khả
năng “ẩm thực” của hai thực khách nhưng với trách nhiệm của mình, cô tiếp viên
cũng vui vẻ thực hiện.
Khi cô tiếp viên vừa quay lưng bước đi thì người khách lớn
tuổi bỗng rời khỏi bàn nhậu với lý do “Tui xin phép đi vệ sinh.” Chừng 20 phút
sau, con gà luộc và nồi cháo trắng được mang ra thì “đại gia” trẻ tuổi nhìn trước
ngó sau tìm kiếm “người làm công” nhưng không thấy đâu nên kêu lấy phiếu tính
tiền.
Nhìn hoá đơn với số tiền là $503,000, người khách chỉ ậm ừ rồi
đi ra phía ngoài cổng quán, làm bộ như đang đón một người nào đó nhưng sau đó
thì “mất hút” không thấy quay trở lại.
“Kẻ cắp gặp bà già”
Biết đã gặp mấy vị khách “ăn quịt” nên các tiếp viên của
quán hô hoán và chạy bủa đi tìm và phát hiện vị khách vẫn đang lang thang trong
khu vực thị trấn nên bắt giữ lại. Lúc này, một nhân viên của quán đã điện thoại
cho Nguyễn Đình Trung (sinh năm 1980, cư ngụ phường 1, thành phố Vị Thanh, tỉnh
Hậu Giang) là quản lý của quán thông báo sự việc.
Người quản lý kêu mọi người đưa vị khách ăn quịt đến công an
để giải quyết, đồng thời tức tốc chạy xe môtô từ Vị Thanh về Vị Thủy. Tuy
nhiên, khi vừa đến nơi thì Trung thấy một cán bộ công an thị trấn chở vị khách
“ăn quịt” này về nhà hàng của mình cho biết: “Vụ việc này hai bên tự thương lượng
chứ công an không thể tạm giữ thực khách do người này không có giấy tờ tùy thân.”
Không phục cách xử lý của công an thị trấn như vậy nên Trung
tiếp tục dẫn người khách trên đến công an huyện để nhờ can thiệp thì cũng được
nghe câu trả lời tương tự. Lúc này, anh quản lý nhà hàng suy nghĩ: Nếu các ông
không giải quyết được thì tự tôi sẽ giải quyết nên đã “gô cổ” người thanh niên
trên về nhà hàng.
Tại đây, Trung yêu cầu người khách lạ gọi điện về nhà kêu
mang tiền đến trả nhưng người khách kiên quyết không thực hiện nên người quản
lý kêu hai nam nhân viên của quán đưa người khách lên phòng số 5 của khách sạn
khoá cửa, nhốt lại trong phòng. Lúc này vị khách liên tục la lối lớn tiếng và
quậy phá nên 15 phút sau Trung kêu các nhân viên đi mua dây xích về để xích ông
“khách quậy” này lại.
Những người quản lý, nhân viên của nhà hàng này không chỉ nhốt
khách ăn quịt vào phòng mà còn xích nạn nhân vào cột sắt mái che trước cửa quán
như trưng “chó cảnh.” Cảnh tượng bi hài này tiếp tục diễn ra đến chiều tối, người
khách liên tục vùng vẫy, la hét đòi thoát trong khi khách đến quán mỗi lúc một
nhiều và “xúm đen xúm đỏ” chỉ trỏ, hỏi thăm.
Đang ở trong bếp làm đồ ăn, thấy nhân viên báo tin vị khách
đã bị xích mà vẫn quậy, Trung tiếp tục sai nhân viên đi mua thêm một sợi dây
xích lớn hơn. Anh này tuyên bố: “Tao giữ mày ở đây hai ngày, cơm nước thì tao
lo cho mày đầy đủ.” Nghe vậy vị khách lạ sợ toát mồ hôi hột, mặt mày tái mét
nên van xin thảm thiết, “Em biết sợ rồi. Mấy anh thả em ra để em về sẽ kiếm tiền
trả nợ,” thì Trung đáp: “Tao giữ mày hai ngày, mày khỏi cần kiếm tiền trả.” Như
để khẳng định chắc chắn “tuyên ngôn” của mình, tay quản lý bập thêm một ổ khóa
vào sợi dây xích trói nạn nhân.
Chết cười “kịch bản”
xù tiền đổ bể
Khoảng 7 giờ 40 tối cùng ngày, nhận được tin báo của công
chúng, công an huyện Vị Thủy bắt quả tang Trung cùng đồng bọn có hành vi bắt,
giữ người trái pháp luật. Các đối tượng được dẫn giải về trụ sở để làm rõ sự việc,
tại đây danh tính vị khách “ăn quỵt” đã được làm rõ đó là Nguyễn Chí Hồng, sinh
năm 1990, cư ngụ ấp Vĩnh Đông 2, thị trấn Vĩnh Thuận, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh
Kiên Giang.
Hồng khai trưa đó đã ra bến xe kêu một người chạy xe ôm chở
đến quán An Phương ăn nhậu mặc dù trong túi không có nổi “một đồng bạc lẻ.” Anh
này dự tính sẽ tìm cơ hội “đánh bài chuồn” để người xe ôm ở lại trả nợ nhưng
không ngờ người xe ôm có thể đã nhận ra mưu đồ nên nhanh chân đi trước, khiến anh
không kịp trở tay và phải “chịu trận.”
Oái oăm ở chỗ sau khi trở thành “người bị hại” và được thả về
nhà do công an chẳng có lý gì để giữ vì hành vi ăn quịt bữa ăn giá $500,000 không
biết nên “xử” theo điều luật nào, Hồng đã lập tức bỏ đi mà không để lại địa chỉ
và cũng không một lần liên hệ với các cơ quan tiến hành tố tụng.
Còn ngươi quản lý bắt người trái phép thì hằn học khai lý do
mình giữ người khách ăn quịt vì đã không được công an hai cấp thị trấn và huyện
giải quyết triệt để. “Mấy anh nói thằng này không có giấy tờ tùy thân nên không
tạm giữ nó được, mày cứ dẫn nó về kêu nó làm để trừ nợ…” Trung bức xúc khai trước
cơ quan điều tra.
Ít ngày sau đó, tòa án nhân dân huyện Vị Thuỷ, tỉnh Hậu
Giang đã đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm với nhận định: Hành vi của các bị cáo là
nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm đến quyền tự do thân thể của người khác được pháp
luật bảo vệ, gây mất an ninh trật tự tại địa phương.
Bị cáo Trung là người chủ mưu, khởi xướng và còn xúi giục
người chưa thành niên phạm tội nên phải chịu mức án cao nhất nên tuyên phạt
Trung 12 tháng tù và hai nhân viên khác của quán mức án 9 tháng tù cùng về tội
“Bắt, giữ người trái pháp luật” theo quy định tại Khoản 1 Điều 123 Bộ Luật Hình
Sự.
Tuy nhiên, nhiều người tham dự phiên tòa vẫn còn băn khoăn với
câu hỏi: Nếu công an thị trấn Nàng Mau và công an huyện Vị Thủy không có cách
hành xử “đem con bỏ chợ” khi nhà hàng đưa vị khách “ăn quịt” này đến trình báo,
vụ án có thể đã không xảy ra và các đương sự đã không bị người đời chê cười.