Trong quá khứ cũng như trong hiện tại, chính quyền Mỹ đều nhận thấy rằng
trong các nước chậm tiến như Việt Nam hay các quốc gia Hồi Giáo, ngoài tôn giáo
ra không một lực lượng chính trị nào có thể huy động quần chúng đứng lên để tạo
ra một cuộc chính biến lớn. Vì thế, tại các quốc gia này lá bài tôn giáo thường
được Mỹ sử dụng.
Trong chiến tranh Việt Nam, để đạt được những mục tiêu chiến lược và
chiến thuật, Hoa Kỳ đã sử dụng Phật Giáo như là một công cụ để lật đổ chế độ
Ngô Đình Diệm và đổ quân vào miền Nam, gây ra những xáo trộn liên tục, đưa Phật
Giáo và miền Nam vào những ngày đen tối.
Sau năm 1975, khi thấy một nhóm trong Giáo Hội Phật Giáo Ấn Quang
(GHPGAQ) tách rời khỏi nhóm theo Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước và hình thành một
tổ chức ly khai do Hoà Thượng Huyền Quang (sau đó là Hoà Thượng Quảng Độ) lãnh
đạo, Hoa Kỳ đã yểm trợ và biến nhóm này thành một lực lượng đối kháng. Nhưng Cộng
Sản đã áp dụng các biện pháp rất tinh vi để làm nhóm này tan rã. Mỹ đang quay
qua phía Công Giáo.
Trong năm qua, tại Ai Cập, Mỹ cũng đã phải sử dụng lá bài tôn giáo để
loại bỏ Tổng Thống Mubarak và một số tướng lãnh không muốn tuân lệnh Mỹ. Hậu quả
của chiến thuật này cũng rất phức tạp và nghiêm trọng như ở miền Nam Việt Nam
trước đây. Vậy trước khi quay lại Việt Nam để xem lá bài tôn giáo của Mỹ, chúng
ta cũng cần nhìn vào Ai Cập để rút bài học kinh nghiệm.
Rập khuôn phương
thức Việt Nam
Ai Cập và Mỹ vốn được coi là “đồng minh” chí cốt giống trường hợp Việt
Nam Cộng Hòa trước đây. Tuy nhiên, ngày 26 tháng 1, 2012 vừa qua, nhà cầm quyền
Ai Cập đã ra lệnh cấm một số công dân Mỹ rời khỏi quốc gia này, trong đó có cả
con trai của Bộ Trưởng Giao Thông Ray LaHood là Sam LaHood.
Sam LaHood là người đứng đầu Văn Phòng Ả Rập của tổ chức International
Republican Institute (Viện Cộng Hoà Quốc Tế - IRI) ở Ai Cập. Tổ chức IRI là một
trong 17 tổ chức phi chính phủ (NGO) đã bị cơ quan an ninh Ai Cập lục soát văn
phòng ngày 29 tháng 12, 2011, với lý do là để điều tra xem họ có hoạt động bất
hợp pháp hay không.
Nhiều giới chức cao cấp Mỹ, kể cả Tổng Thống Barack Obama, đều đã liên lạc
với các giới chức cao cấp ở Ai Cập yêu cầu cho những người này ra đi, nhưng
không có kết quả.
1.
Viện Cộng Hoà Quốc Tế:
IRI là một tổ chức như thế nào và đã làm những gì khiến cho các tướng
lãnh Ai Cập phải có những biện pháp mạnh tay như thế?
IRI là một tổ chức phi chính phủ (NGO) được thành lập vào năm 1983 và
được chính phủ Hoa Kỳ tài trợ để hướng dẫn “các chương trình chính trị quốc tế”
(international political programs) đôi khi được gọi là “các chương trình dân chủ
hóa” (democratization programs).
Trong thực tế, đây là một tổ chức tình báo trá hình có sứ mạng gây ra
các biến cố chính trị để đưa tới những thay đổi mà Mỹ muốn, như IRI đã làm ở
Haiti năm 2004, Honduras năm 2009, Ba Lan, v.v..
2.
Lá bài tôn giáo:
Việc IRI đã tạo ra các biến cố để đưa tới “Mùa Xuân Ả Rập,” chúng tôi
đã trình bày nhiều lần. Tuy nhiên, tại Ai Cập, các tổ chức đối kháng do Mỹ
thành lập hay yểm trợ không thể huy động một số đông quần chúng để lật đổ
Mubarak, Mỹ phải “cầu viện” tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo vốn bị coi là “thế lực
thù địch” đối với Mỹ. Khi tổ chức này đứng ra xách động, tín đồ Hồi Giáo xuống
đường tràn ngập, khiến Mubarak không thể đứng lại được.
Khi sử dụng lá bài Hồi Giáo, Mỹ cũng phải chịu những hậu quả nghiêm trọng
như từng sử dụng lá bài Phật Giáo tại Việt Nam Cộng Hòa trước 1975. Mỹ tính sau
khi lật đổ Mubarak sẽ cho các tướng lãnh Ai Cập tổ chức một bầu cử mánh mung để
đưa một tướng khác ra thay Mubarak. Nhận ra âm mưu này, tổ chức Huynh Đệ Hồi
Giáo lại hô hào dân chúng xuống đường đòi trao quyền lại cho một chính phủ dân
sự. Các tướng lãnh Ai Cập đã đàn áp thẳng tay như dưới thời Mubarak. Mỹ sợ mất
Ai Cập nên phải thương lượng với tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo, nhường cho họ một số
lớn ghế tại quốc hội (235 ghế trong 498 ghế đại biểu). Các tướng lãnh Ai Cập đã
chống lại vì sợ quyền bính của họ sẽ bị mất. Mỹ lại thúc đẩy các lực lượng quần
chúng biểu tình để gây áp lực. Tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo liền tương kế tựu kế,
đứng về phe Mỹ để đẩy những tay sai Mỹ ra khỏi chính quyền.
3.
Sắp có đảo chánh ở Ai Cập?
Trước tình trạng nói trên, các tướng lãnh Ai Cập đã một mặt ra lệnh đàn
áp thẳng tay các cuộc biểu tình, mặt khác áp dụng các biện pháp mạnh để loại bỏ
các tổ chức tình báo của Mỹ nấp dưới danh nghĩa NGO, đứng đầu là IRI.
Hôm 27 tháng 1, 2012 mới đây, bà Victoria Nuland, nữ phát ngôn viên của
Bộ Ngoại Hoa Kỳ nói rằng việc này có thể ảnh hưởng đến số tiền quan trọng hơn
$1.3 tỷ Hoa Kỳ viện trợ cho Ai Cập. Lời tuyên bố này càng làm cho các tướng
lãnh Ai Cập tức giận hơn.
Bản tin của đài VOA hôm 5 tháng 2, 2012 vừa qua cho biết các thẩm phán
điều tra đã đưa 43 người, trong số này có 19 công dân Mỹ, sang một tòa án hình
sự để truy tố và xét xử vì họ bị cho là đã can dự vào những hoạt động bị cấm
như là “nhận tiền tài trợ bất hợp pháp” hay “điều khiển các tổ chức mà không có
giấy phép theo như đòi hỏi.”
Một phát ngôn viên tòa án cho biết trong những người bị truy tố có 5
người Serbia, 2 người Đức, 3 người Ả Rập và một số người Ai Cập. Tất cả 43 người
này đều bị cấm không được rời khỏi Ai Cập. Ngày giờ xét xử chưa được ấn định.
Trong khi đó, các tướng lãnh Ai Cập loan báo sẽ cho tổ chức bầu cử tổng
thống sớm, bắt đầu từ 10 tháng 3 năm 2012 này sẽ nhận đơn đề cử.
Bây giờ Ai Cập đang ở giữa ngã ba đường: Nếu tổ chức bầu cử tự do, Hồi
Giáo sẽ thắng và khẩu hiệu “Hồi Giáo là giải pháp” sẽ được áp dụng. Nếu tiếp tục
bầu cử mánh mung, các tướng lãnh Ai Cập sẽ còn nắm được chính quyền, nhưng bạo
loạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Trong tình trạng căng thẳng hiện tại, nhiều
người tin rằng Mỹ đang chuẩn bị một cuộc đảo chánh ở Ai Cập như đã làm đối với Việt
Nam Cộng Hòa năm 1963, loại các tướng lãnh chống Mỹ và đưa tay sai của Mỹ như
Nguyễn Văn Thiệu hay Trần Thiện Khiêm lên nắm chính quyền.
Trở lại chuyện Việt
Nam
Sau khi GHPGAQ bị quốc doanh hóa năm 1981, các thành phần ly khai của
giáo hội này đã quay lại chống chính quyền. Sự chống đối ngày càng dữ dội, lên
đến đỉnh cao là năm 1993, sau khi Hoà Thượng Đôn Hậu viên tịch.
Sáng ngày 24 tháng 5, 1993, công an đã đến chùa Linh Mụ bắt Đại Đức
Thích Trí Tựu. Tin này được thông báo ra khắp thành phố Huế, khoảng 40,000 Phật
tử đã kéo xuống đường biểu tình giải vây cho Đại Đức Thích Trí Tựu.
Khoảng 20 vị sư đã ngồi tuyệt thực trên đường Lê Lợi, trước ủy ban nhân
dân thành phố Huế. Nhà cầm quyền phải dùng vòi rồng, lựu đạn cay, roi điện và xe
tăng để giải tán. Đại Đức Thích Trí Tựu đã được công an cho về chùa.
Nhưng chiều 5 tháng 6, 1993, khoảng 6 giờ, bỗng nhiên công an lại đến
bao vây chùa Linh Mụ, bắt Đại Đức Thích Trí Tựu, còng tay và đưa về giam ở lao
Thừa Phủ. Vài ngày sau, khoảng 300 Phật tử bị bắt. Các chùa bị lục soát và cô lập.
Đã có 22 tăng ni và Phật tử tự thiêu.
Nhận thấy nhóm Phật Giáo đấu tranh ở trong nước vẫn còn mạnh, Mỹ quyết
định nhảy vào và biến thành một lực lượng đối kháng. Kể từ năm 1997, ông Võ Văn
Ái ở Pháp, được tổ chức National Endowment for Democracy (NED), tài trợ hàng
năm để đẩy mạnh phong trào Phật Giáo ở trong nước lên (tính theo Mỹ kim, năm
1997 là $90,000, năm 1998 $95,000, năm 2006 $97,000, năm 2007: $107,000, năm
2008: $107,000 v.v..)
Trong hai năm 2005 và 2007, Hà Nội đã cho Thiền Sư Nhất Hạnh dẫn phái
đoàn về Việt Nam thuyết phục các thành phần của GHPGAQ còn lại sát nhập vào
Giáo Hội Nhà Nước, nhưng bất thành. Sau đó chính quyền tiếp tục đàn áp. Theo
thông báo ngày 20 tháng 9, 2010 của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế ở Paris,
“Gần 400 khuôn hội chỉ trong một ngày đã thay ngôi đổi chủ, ai theo thì sống,
ai chống thì chết.” Trong khi đó, nhóm Thân Hữu Già Lam lại hình thành nhóm Về
Nguồn, tách rời ra khỏi sự lãnh đạo của Hoà Thượng Quảng Độ, “trá hàng Cộng Sản
để làm văn hóa, hoằng pháp.” Đến nay có thể nói 90% các tăng sĩ và chùa ở hải
ngoại đã đi theo nhóm Về Nguồn, GHPGAQ coi như bị tan rã, Mỹ quay về Công Giáo.
Định dùng lá bài
Công Giáo?
Chuyện Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Thái Hà đứng lên đòi lại nhà đất kể từ
năm 2008 là chuyện bình thường như dân oan đã và đang làm hàng ngày, nhưng nó
trở thành biến cố do sự xuất hiện của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, tổng
giám mục tổng giáo phận Hà Nội, vì những lý do chính sau đây:
(1) DCCT Thái Hà là một tổ chức Công Giáo tự trị, không trực thuộc toà tòa
giám mục Hà Nội mà thuộc bề trên giám tỉnh ở Sài Gòn và bề trên tổng quyền ở
Roma. Riêng giáo xứ Thái Hà chỉ chịu sự quản trị của tòa tổng giám mục Hà Nội về
phương diện mục vụ. Do đó, DCCT đã hành động theo đường lối riêng. Tuy nhiên, Đức
Tổng Giám Mục Kiệt lại dính vào.
(2) Cuộc họp ngày 20 tháng 9, 2008 tại ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội
chỉ là cuộc họp để công bố quyết định của Ban Bí Thư Trung Ương Đảng (BBTTUĐ).
Như chúng ta đã biết, những vấn đế quan trọng có thể gây ảnh hưởng lớn
như vấn đề nhà đất của DCCT Thái Hà, thành ủy và ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội
không có quyền quyết định, họ phải xin chỉ thị của BBTTUĐ. Sau đó, ủy ban nhân
dân thành phố Hà Nội chỉ công bố quyết định của BBTTUĐ.
Có thể nói đây là cuộc họp với những người điếc, nên mọi tranh luận đều
vô ích. Thế nhưng Đức Tổng Giám Mục Kiệt lại đích thân đến họp, thay vì cho linh
mục thư ký đi.
(3) DCCT và Đức Tổng Giám Mục Kiệt biết chắc đảng Cộng Sản Việt Nam
(CSVN) sẽ không trả đất lại cho DCCT Thái Hà nên mọi cuộc tranh luận đều vô
ích. Theo thống kê, nhà cầm quyền CSVN đã chiếm đoạt của giáo hội Công Giáo khoảng
2,250 cơ sở, nếu trả nơi này phải trả nơi khác, trả luôn cho cả Phật Giáo, Cao
Đài, Phật Giáo Hòa Hảo và Tin Lành nữa. Nếu thật sự chỉ muốn lấy lại đất thì trong
“tam thập lục kế” phải dùng kế khác. Nhưng DCCT đã không làm như vậy.
(4) Những lời tuyên bố của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt tại ủy ban
nhân dân thành phố Hà Nội hôm đó được nhiều giới coi là không phù hợp với điều
285 của Bộ Giáo Luật.
Sau nhiều lời bàn qua tán lại, trong chuyến viếng thăm định kỳ (ad
limina) Roma với các giám mục khác, Đức Tổng Giám Mục Kiệt không những chỉ đệ
đơn lên Bộ Giáo Sĩ mà còn đưa tận tay cho Đức Giáo Hoàng khi được gặp, xin từ
chức vì lý do sức khỏe.
Một chiến dịch
thâm độc
Sau khi tin Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt xin từ chức được tung ra,
“các thế lực thù địch” mở ngay chiến dịch để đẩy Giáo Hội Công Giáo trở thành một
lực lượng đối kháng như GHPGAQ đã làm dưới thời Việt Nam Cộng Hòa cũng như sau
năm 1975. Chiến dịch này gồm hai thủ đoạn chính:
- Thủ đoạn thứ nhất là hô lên rằng các giám mục Việt Nam và Hội Đồng
Giám Mục Việt Nam đã bị nhà cầm quyền khuất phục. Thủ đoạn này do Đài Á Châu Tự
Do (RFA) của Mỹ, nhóm Nữ Vương Công Lý của DCCT Thái Hà và nhóm Giao Điểm Công
Giáo ở hải ngoại thực hiện.
- Thủ đoạn thứ hai là đưa ra thần học được chúng tôi đặt tên là thần học
“Thiên Chúa là phèng la” (Deus cymbalum est), đòi buộc Giáo Hội Công Giáo phải
lên tiếng chống lại nhà cầm quyền CSVN, và tuyên bố không lên tiếng là “đồng lõa
với tội ác.”
Thần học “Thiên Chúa là phèng la” là một thứ ngụy biện, những người
không học thần học cũng có thể bác bỏ một cách dễ dàng, nên chỉ ít lâu sau đã
phải im tiếng.
Thủ đoạn thứ nhất vẫn còn được tiếp tục sử dụng không ngừng nghỉ.
Trong bài “Đức Giám Mục Ngô Quang Kiệt sang Mỹ chữa bệnh” phổ biến ngày
13 tháng 5, 2010, đài RFA nói: “Các tin tức cho biết chính quyền Hà Nội đã liên
tục tạo áp lực buộc Vatican phải đưa Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội.”
Ngày 8 tháng 5, 2010 đài RFA phổ biến bài “Quang cảnh tương phản trong lễ
chào đón tổng giám mục phó Hà Nội” do Mặc Lâm phỏng vấn tên cò mối Nguyễn Hữu
Vinh, tên này tuyên bố: “Từ những khi bị bách hại đến những giai đoạn khó khăn,
đàn áp... người Công Giáo Việt Nam chưa khi nào có một nghi vấn về giáo hội
thân yêu của mình. Thế nhưng lần này, đức vâng lời của họ xem ra ẩn chút gì đấy
ngậm ngùi, xen lẫn ngao ngán.”
Ngày 13 tháng 5, 2010, đài này lại cho phổ biến bài “Vatican chấp thuận
đơn từ chức của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt” phỏng vấn Linh Mục Nguyễn Văn Khải
thuộc DCCT Thái Hà, người dẫn đầu đoàn biểu tình chống việc tòa thánh cử Đức
Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn làm tổng giám mục Hà Nội. Linh Mục Khải nói về trường
hợp Linh Mục Nguyễn Thái Hợp được cử làm giám mục giáo phận Vinh như sau: “Dưới
mắt nhiều người, người ta vẫn thấy cha Nguyễn Thái Hợp theo xu hướng thân thiện
với chính quyền cộng sản và theo xu hướng là thỏa hiệp với chính quyền này để tồn
tại hay là... thế nào đấy!”
Linh Mục Khải nay đã bị triệu hồi qua Roma.
Website Nữ Vương Công Lý của DCCT Thái Hà còn chơi bạo hơn. Hôm 9 tháng
4, 2010, khi Hội Đồng Giám Mục Việt Nam vừa công bố “Thư Hội Đồng Giám Mục Việt
Nam gởi cộng đồng dân Chúa” nói về phiên họp của hội đồng tại Vũng Tàu, Nữ
Vương Công Lý tung ngay ra bài “Mặc cả Vũng Tàu: TGMHN và ĐGH ai đi, ai đến?”
ký tên Ngô Đức Diễm nói rằng “cuộc mặc cả gay gắt” giữa việc ra đi của Đức Tổng
Giám Mục Ngô Quang Kiệt khỏi Hà Nội để đổi lấy chuyến viếng thăm Việt Nam của Đức
Giáo Hoàng Benedict XVI.”
Ngay sau đó, nhiều giám mục đã lên tiếng phủ nhận tin bịa đặt đó vì cuộc
họp của các giám mục không hề bàn vấn đề không hợp với giáo luật này.
Bản tin nói chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ đọc diễn văn trong lễ Bế Mạc
Năm Thánh tại La Vang do Joseph Dang tung ra và bài xuyên tạc về bài giảng có đề
cập đến “cánh chung luận” của Mark của Đức Giám Mục Nguyễn Văn Khảm viết cách
đây trên 10 năm được đăng trên Nữ Vương Công Lý cũng đều nằm trong thủ đoạn chụp
mũ giáo hội Việt Nam đã bị Cộng Sản khuất phục.
Tòa đại sứ Mỹ
nhúng tay vào
Ngày 5 tháng 1, 2011 ông Christian Marchant, tùy viên chính trị, đại diện
tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội, đã đến thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý đang trị bệnh
tại Nhà Chung của giáo phận Huế, nhưng công an đã ngăn lại không cho vào với lý
do cha Lý đang ở trong thời gian bị giam giữ, không có giấy phép không vào được.
Ông cứ đi vào nên công an đã khiêng ông vứt lên xe và đưa về Sở Ngoại Vụ của tỉnh
Thừa Thiên-Huế.
Cuối năm 2011, khi DCCT Thái Hà tái phát động chiến dịch đòi lại tu viện
của dòng, lúc 15 giờ 20 ngày 18 tháng 11, 2011, ông Michael Orana, tùy viên của
tòa đại sứ Mỹ lại đến thăm các linh mục, tu sĩ và giáo dân giáo xứ Thái Hà với
mục đích khích lệ đẩy mạnh chiến dịch đấu tranh.
Tòa đại sứ muốn dùng vụ cha Lý và cuộc tranh đấu của DCCT Thái Hà để đẩy
Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đứng lên đối kháng với chính quyền, nhưng họ đã
tính lầm. Cha Lý chỉ là một con số không to tướng trong hàng giáo sĩ Việt Nam,
còn DCCT Thái Hà là một tổ chức tự trị không thuộc quyền tòa tổng giám mục Hà Nội
và không đi theo đường lối của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Không thể dùng cha
Lý và DCCT Thái Hà để kích động được.
Con bài tẩy đã bị
lật lên
Thông thường, khi tổ chức vận động chính trị, người Mỹ thường cấp
“Grant” hay “Fund” cho một số tổ chức hay cá nhân để phụ trách công tác này. Những
người được cấp “Grant” để viết những bài kích động không thiếu gì, nhưng chúng
ta chưa khám phá ra người được cấp “Fund,” giống như ông Võ Văn Ái, để điều động
chiến dịch thúc đẩy sự đối kháng của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Tên một vài
linh mục đã được nêu lên nhưng chưa thể xác định.
“Các thế lực thù địch” tưởng rằng cứ cho xuyên tạc Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam đã bị chính quyền cộng sản khuất phục rồi, giáo hội này sẽ phải xuất
hiện như một lực lượng đối kháng để tự biện minh. Nhưng một giáo hội có tổ chức
và đường lối rõ ràng không bao giờ trúng những kế ấu trĩ như thế.
Hiện nay “chiến tranh lạnh” giữa Hoa Kỳ và CSVN đang gay cấn, một đàng
gia tăng tối đa chiến dịch kích động tinh thần đối kháng, một đàng cương quyết
bóp chết mọi mầm mống nổi dậy trong trứng nước, dù phải trả bằng bất cứ giá
nào. Không ai tin rằng Hoa Kỳ sẽ thắng vì họ đang thiếu một lãnh tụ nổi bật hay
một tổ chức có thể lãnh đạo quần chúng. Hoa Kỳ không thể biến Giáo Hội Công
Giáo thành một công cụ của Mỹ như đã làm với Phật Giáo hồi năm 1963, vì con bài
tẩy đã bị lật lên rồi.
Trong năm qua, toà thánh (Vatican) đã cử Đức Tổng Giám Mục Leopoldo
Girelli, đại diện không thường trú của toà thánh, lần lượt viếng thăm mục vụ 26
giáo phận Việt Nam. Ngài đã nắm vững tình hình và nói rõ đường lối của giáo hội,
nên Giáo Hội Việt Nam rất an tâm.
Cuộc chiến nào cũng cần có những con bài thí như Hoà Thượng Thích Quảng
Đức, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, luât sư Cù Huy Hà Vũ,
v.v..
Chết cho tổ quốc là hiên ngang, nhưng chết vì làm tay sai cho những âm
mưu đen tối là một sự phũ phàng.
Ngày 7 tháng 2, 2012
Lữ Giang